Trọng sinh báo thù - Chương 1
1
“Công chúa, đứa nhỏ này không thân không thích, ta thấy nàng đáng thương nên mới dẫn về, không bằng chúng ta nhận nuôi nàng, làm bạn với Thu Doanh?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, ta nắm chặt nắm tay, ngẩng đầu quét mắt nhìn công chúa trước mặt.
Nàng vẫn còn trẻ, trên mặt vẫn giữ vẻ thanh lịch rộng lượng.
Trời xanh có mắt, ta trùng sinh, đồng thời trùng sinh đến ngày được công chúa nhận nuôi.
Rất nhanh, công chúa cười nói với Phò mã: “Đây là chuyện tốt, sau này Doanh Doanh có tỷ tỷ.”
Đối mặt với “thiện ý” của nàng, ta trực tiếp nhào vào trong lòng nàng.
“Sau này, ngài chính là mẫu thân của ta.”
Đời trước chính là như vậy, công chúa mặt ngoài nói coi ta như con đẻ.
Nói cho ta biết nữ tử không tài chính là đức, cái gì cũng không cần ta học, nói cho hay ho là sợ ta quá khổ cực.
Lúc này nhìn lại, trên khuôn mặt ôn nhu của công chúa là một đôi mắt hận không thể chém ta thành trăm ngàn mảnh.
Khi đó nương của ta qua đời, lưu ta một thân một mình thân cô thế cô khổ cực không nơi nương tựa.
Ngay khi ta sắp chống đỡ không nổi, phò mã tìm được ta, đưa ta vào phủ công chúa.
Đến thời khắc chết đi ta mới biết được, phò mã là phụ thân ta, nương ta mới là nguyên phối.
Mà nàng, chẳng qua chỉ là cường thủ hào đoạt.
2
Năm đó cha ta lập được chiến công hiển hách, Hoàng đế hạ chỉ phong thưởng, được Công chúa chọn trúng.
Cha không chịu, nàng lợi dụng tính mạng của nương ta áp chế, bức cha ta viết xuống một phong thư từ biệt.
Mẹ ta nản lòng thoái chí, một mình nuôi dưỡng ta.
Sau đó cha ta thành phò mã gia của nàng, nàng vẫn không muốn bỏ qua cho nương ta.
Tìm mấy tên cường đạo, xông vào trong nhà luân phiên bắt nạt mẹ ta xong rồi mới sát hại.
Mà ta vì ra ngoài, tránh thoát một kiếp.
Trở về chỉ thấy nương ta quần áo không chỉnh tề, chết thảm trong nhà.
Xem ra hiện tại sao nàng lại không biết thân phận của ta được chứ.
Chỉ sợ đã sớm biết, nàng chỉ là muốn dùng một loại phương thức giết người không dính máu khác diệt trừ ta.
Sau khi dàn xếp ta xong, công chúa kéo tay ta chân thành mà nói:
“Phù Hoa, nữ tử vô tài chính là đức. Bản cung biết được thân thế của ngươi đáng thương, từ nay về sau đã là người phủ công chúa ta, có thể áo cơm không lo.”
“Nữ tử đọc nhiều sách như vậy làm gì, tương lai còn phải lập gia đình. Ngươi chỉ cần học giúp chồng dạy con như thế nào, chờ sau này, mẫu thân tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt.”
Kiếp trước ta nghe lời nàng, đuổi tiên sinh dạy học phụ thân mời tới cho ta, luôn miệng nói chỉ thích thêu nữ công.
Cho dù học bài, cũng chỉ là học tập tam tòng tứ đức.
Trước khi xuất giá, ta lấy công chúa làm trời, sau khi kết hôn thì lấy chồng làm trời.
Thật ra tất cả đều sai.
Nữ tử không tài chính là đức, là chỉ nữ tử có được tài học của mình, có thể phân rõ thị phi mới là mỹ đức khó có được.
Chỉ cổ vũ nữ tử học tập nhiều hơn, có thể mở mang tâm trí.
Chỉ là công chúa cắt câu lấy chữ, ngược lại dùng những lời này để ước thúc tư tưởng của ta, áp bách, nô dịch ta.
Hiện tại, ta không thể lộ ra sơ hở.
Mặt ngoài nghe theo lời nàng, nhưng lại lén lút chạy đến thư phòng của phụ thân, lợi dụng lúc rảnh rỗi đọc sách nhiều hơn.
Tất cả đều tiến hành rất thuận lợi.
Công chúa cũng giống như nàng nói: “Xem ta như con mình”.
Nàng chăm sóc ta cẩn thận chu đáo đến mức độ không gì không làm.
Không chỉ không cần ta làm gì, còn sai người chuẩn bị bếp nhỏ cho ta.
Gà vịt thịt cá gì đó, chỉ cần là mặn, toàn bộ đều bưng lên trên bàn.
Trái lại nữ nhi ruột của nàng là Hứa Thu Doanh, cho dù là đồ chay cũng nghiêm khắc khống chế, mỗi loại nhiều nhất chỉ ăn ba miếng nhỏ.
Đời trước ta chính là vì nàng dung túng, một lần ăn thành đại mập mạp, bị tiểu thư quan gia khác nhạo báng.
Mà nữ nhi của nàng, đã thành thục nữ thon thả.
Mỗi khi đó ta muốn giảm béo, nàng đều khuyên nhủ: “Phù Hoa nhà ta mới không béo, là do các nàng không biết thưởng thức.”
“Phù Hoa mập mạp như vậy mới đáng yêu.”
Thậm chí có một lần trong yến hội, ta bị người cười nhạo là heo mập. Công chúa còn vả miệng vị tiểu thư Quan gia kia ngay tại chỗ, từ đó về sau không còn ai nhắc tới ta nữa.
Ta cũng cho rằng thân thể như vậy không quan trọng, tiếp tục ăn uống thả cửa.
Đời này, thấy nàng sai người đưa thịt cá tới, ta nghiêm khắc khống chế mình, chỉ nói khẩu vị không tốt, ăn mỗi thứ một chút.
Ta biết, một mực nhường nhịn vốn không đủ, ta cần phản kích.
Rất nhanh, ta đã có cơ hội.
3
Ngày ấy Hứa Thu Doanh không muốn đọc sách, bị tiên sinh đánh lòng bàn tay còn phạt đứng.
Vừa lúc thấy được ta không cần đọc sách, thậm chí ở trong vườn hoa vồ bướm.
Một bụng uất ức của Hứa Thu Doanh, khi nhìn thấy ta đã hoàn toàn chuyển biến thành lửa giận.
Nàng đoạt lấy tấm lưới bắt bướm trong tay ta, chất vấn: “Dựa vào cái gì ngươi có thể tiêu dao tự tại chơi đùa, lại khiến ta cực khổ khổ đọc sách?”
“Mỗi ngày đọc chi hồ giả cũng có ích lợi gì, phiền thấu xương. Ta thật muốn đi hỏi mẫu thân, rốt cuộc ngươi là con gái ruột của nàng hay là ta!”
Nói xong lời này, thậm chí nàng còn hung hăng đẩy ngã ta xuống đất.
Hứa Thu Doanh thuở nhỏ đã kiêu ngạo ương ngạnh, kiếp trước cũng bởi vì những chuyện này mà đố kỵ ta, không đánh cũng mắng ta.
Khi đó ta vì nịnh nọt công chúa, cũng không cáo trạng.
Hiện tại xem ra, cho dù ta cáo trạng cũng vô dụng.
Nàng là công chúa, ta bị Hứa Thu Doanh bắt nạt lâu như vậy, sao nàng có thể không biết?
Giờ phút này, ta nghe nàng nói, ra vẻ kinh ngạc: “Mẫu thân nói muội muội thích đọc sách mới để muội muội đọc, chẳng lẽ không đúng sao?”
Hứa Thu Doanh nổi trận lôi đình: “Đương nhiên không phải! Nàng thích quản ta!”
“Sách bỏ đi này, ai thích đọc! Ta thấy mẫu thân đang bất công với ta.”
Ta vẫn giả bộ không biết, nhỏ giọng nói thầm: “Ta cũng không biết vì sao mẫu thân lại làm như vậy. Ta nghĩ chắc chắn nàng làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi.”
“Đói bụng, ta muốn đi ăn cơm. Mẫu thân nói, chỉ cần ta đói bụng, muốn ăn cái gì muốn ăn lúc nào, đều có thể để đầu bếp làm cho ta.”
Nói xong, ta còn không quên phân phó nha hoàn đi theo bên cạnh ta: “Tiểu Điệp, ngươi đi nói cho đầu bếp, ta muốn ăn giò kho tương, thịt kho tàu, bò viên tứ hỉ.”
“Đúng rồi, còn gà quay. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được có rau xanh, khó ăn muốn chết.”
Tiểu Điệp nghe vậy, lập tức đáp ứng một tiếng rồi lui ra, Hứa Thu Doanh thấy ánh mắt của ta chấn kinh tới cực điểm, ngay cả há to miệng cũng quên khép lại.
Hồi lâu nàng mới gập ghềnh hỏi ta: “Ngươi, sao ngươi có thể ăn nhiều như vậy?”
Ta thờ ơ nói: “Mẫu thân nói, phủ công chúa là nhà ta, ta thích ăn cái gì thì ăn cái đó, sao, muội muội không phải như vậy sao?”
“Ta không tin!”
Hứa Thu Doanh đẩy ta ra, nổi giận đùng đùng đi về chỗ ở của ta.