Tôi là tiếp viên hàng không - Chương 4
13
Trong phòng khách, cô đã đóng gói xong đồ đạc của mình, dán kỹ bằng băng dính.
Ngoài ra không còn gì đáng để mang theo. Tôi xếp đồ xong, ngồi nghỉ một lát trên ghế salon.
Anh bước vào phòng. Đôi chân anh rất dài, ngoài ra không tì vết trên vóc dáng đó, với vẻ ngoài thành đạt hơn người ở tuổi trẻ.
“Trong hai năm qua, anh xin lỗi em. Đây thẻ ngân hàng, cất lấy đi.” Anh đẩy qua tôi một thẻ đen, cùng với mật khẩu ghi ở ngày sinh nhật tôi.
Tôi quay sang nhìn anh. Vậy là anh vẫn nhớ ngày sinh của tôi. Anh đã cố tình tra lại để đổi mật khẩu thẻ.
“Không cần đâu, lương của em đủ trang trải cuộc sống rồi, thẻ đó để anh cất lại đi.”
Anh ngồi xuống ghế salon, đẩy thẻ về phía tôi nhưng tôi không nhận lại.
“Được rồi, hỏi anh một câu nhé?”
“Muốn hỏi gì cũng được.”
“Anh có kế hoạch kết hôn nữa không?”
“Có tổ chức một đám cưới lớn không?”
Ngày cưới của họ, chỉ đơn giản là làm giấy tờ rồi về nhà bố mẹ anh ăn một bữa cơm nhẹ. Nếu anh cưới vợ khác, chắc chắn người ấy sẽ là cô gái lý tưởng trong mộng, và anh sẽ tổ chức cho cô ấy một đám cưới ngọt ngào, với nhiều người thân thiết đến chứng kiến.
“Đừng suy nghĩ nhiều. Nghỉ ngơi sớm đi.” Anh gật đầu với câu hỏi của tôi, nhưng không đưa ra câu trả lời cụ thể. Rồi anh đứng dậy, về phía phòng ngủ.
Còn tôi vẫn ngồi đấy một lúc, sau đó cũng đi vào phòng ngủ nghỉ.
14
Ngày hôm sau, anh dậy sớm hơn tôi một chút để chuẩn bị giấy tờ.
“Đi thôi.”
Chúng tôi đi ra garage, ngồi trên chiếc xe sang trọng của anh. Anh lái xe trong im lặng tới Phòng Tư pháp.
Tôi nhìn ra dòng xe cộ ngoài cửa sổ. Ghế ngồi phía bên phụ rất êm ái và thoải mái, nhưng tôi rất hiếm khi được ngồi đó.
Không ngờ lần cuối cùng tôi lại ngồi vị trí này là để đi làm thủ tục ly hôn.
Tôi cố không nghĩ tới cảnh anh đưa người phụ nữ kia đi cùng trên máy bay – người duy nhất anh đưa đi hai lần. Cô ta có ngồi ngay vị trí ghế này không? Gác chân lên đùi, ăn snack? Hay cô ta cứ nói chuyện miệt mài với anh? Anh có bật nhạc không?
Nhưng rồi tôi lại xua tan những suy nghĩ đó. Tôi nhận ra dần dần mình đã buông xuống được với cuộc hôn nhân lỡ làng này.
Tại Phòng Tư pháp, họ hoàn tất thủ tục ly hôn một cách im lặng – ký tên, đóng dấu, nhận giấy tờ. Giấy tờ nằm trong tay tôi nhưng lạnh ngắt, không một chút hơi ấm.
“Hôm nay, em sẽ dọn đồ đạc ra khỏi nhà.”
“Không cần vội, cứ từ từ mà dọn.”
“Anh đi làm đi, em tự lo liệu được rồi.”
Về nhà, tôi gọi dịch vụ chuyển phát nhanh và từng thùng một gửi đồ về ký túc xá cũ. Cuối cùng chỉ còn một va ly, cô khiêng ra cửa, xóa dấu vân tay ra khỏi hệ thống khóa cửa.
Tôi kéo va ly, rời khỏi căn nhà đó mãi mãi.
15
Sau đó, cuộc sống của tôi trở lại nhịp độ bình thường với công việc hàng ngày trên các chuyến bay.
Nỗi đau tan vỡ hôn nhân dần nguôi ngoai theo thời gian. Trong vòng ba tháng ly hôn, tôi không một lần nào gặp lại anh trên những chuyến bay tôi phục vụ.
Trước đây anh có lẽ cố tình điều đó để khỏi làm tôi khó xử. Biết mình không thể thắng, nên đã chủ động rút lui.
Trên đời này, không có bữa tiệc nào kéo dài mãi mãi, cũng không có nỗi buồn nào là vĩnh viễn. Hãy bước tiếp và vượt qua.
Những người vợ chồng xưa kia, giờ đã trở thành những người xa lạ. Chính như tôi và anh vậy.
Lần gặp lại sau này, chúng tôi chỉ là những người dưng nước lã.
16
Cuối tháng thứ tư sau khi ly hôn, anh một lần nữa xuất hiện trên chuyến bay tôi phục vụ.
Lần này anh không đi cùng bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Tôi không ngồi ở khoang hạng nhất, chỉ đi ngang qua khi lấy đồ cho tiếp viên phục vụ khoang trước. Bấy giờ tôi nhìn thấy anh.
Nhưng suốt quãng đường đi, anh không một lần ngẩng đầu lên.
Tôi nhanh chóng đi qua.
Trần Phi, phi công lâu năm đang nghỉ ngơi tại hàng ghế cuối khoang hạng nhất, bất ngờ đứng dậy chặn đường tôi.
Anh ta là phi công trưởng chuyến bay này, lúc đó nghỉ ngơi chờ ca mới.
“Tan ca rồi, đi ăn tối luôn nhé?”
Anh ta đứng dậy đột ngột khiến tôi suýt mất đà bước.
Tôi lịch sự từ chối: “Tối nay em còn phải ôn bài, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.”
“Chỉ ăn một bữa thôi, rất nhanh mà.”
“Dạ…em…”
“Được rồi, quyết định luôn đi. Trong lúc ăn, anh sẽ chỉ cho em một vài mẹo nhỏ để ôn thi hiệu quả hơn, đảm bảo em học bài gấp đôi hiệu quả.”
Trần Phi tự tin nói, đi qua tôi rồi quay lại phía sau.
“Quyết định luôn nhé, để anh đổi ca trước đã.”
Đồng nghiệp nhìn theo, lén cười đằng sau.
Tôi cảm thấy má hơi ửng hồng, vội kéo rèm che lối đi lại khoang hành khách.
“Cho tôi ly cà phê nhé, cảm ơn.”
“Được rồi thưa cô.”
Từ xa vẳng lại tiếng Trần Dương trò chuyện với đồng nghiệp.