Tôi là tiếp viên hàng không - Chương 3
8
Tôi trở về quầy làm việc, rửa khay đựng chén đĩa rồi ngồi xuống ghế của mình. Nhìn ra ngoài những đám mây trôi qua ô cửa sổ.
Lòng tôi lắng đọng nhưng cũng chứa chan nỗi đau thương. Những đám mây tan biến dần, để lại cảm giác băng giá chạy dọc về đầu ngón tay.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía trời cao. Tất cả đã định đoạt, chẳng còn là của riêng tôi nữa.
Hãy buông tay đi, để anh ra đi thôi…
“Quý vị nữ khách hàng và quý ông, chuyến bay của chúng ta sẽ hạ cánh xuống sân bay Phượng Châu sau 30 phút nữa. Kính chúc quý khách một chuyến đi vui vẻ và hẹn gặp lại trên những hành trình tiếp theo.”
Máy bay bắt đầu giảm dần độ cao. Tôi đứng dậy, đi tới bên cạnh anh và nhẹ nhàng nói:
“Trần Dương, em đồng ý ly hôn đi. Ngày mai nghỉ ngơi, chúng ta sẽ cùng nhau đi làm thủ tục nhé.”
10
Tan ca về, tôi kéo theo một chiếc va ly nhỏ.
Đặt ngón tay lên vân tay, tôi đẩy cửa bước vào nhà. Hiếm khi thấy anh về nhà sớm như thế. Phải chăng vì việc ly hôn đó?
Bầu không khí ngột ngạt trong căn nhà khiến anh cũng cảm thấy khó chịu, nên đã về sớm để tránh điều đó?
Tôi khiêng va ly vào trong. Trong nồi cơm điện, gạo đã được nấu chín.
Tôi đi thẳng vào phòng ngủ và bắt đầu xếp đồ đạc vào va ly. Anh đứng lại bên cạnh cửa ra vào một lúc lâu.
“Không cần xếp đồ nữa, căn nhà này để lại cho em.”
Tôi khựng lại, rồi quay sang lắc đầu: “Căn nhà này anh mua trước khi cưới, em chưa đóng góp phần nào cả nên không thể lấy được.”
Nói rồi tôi tiếp tục xếp đồ đạc vào va ly. Anh im lặng một lúc rồi bỏ ra ngoài.
Thật may là anh đã ra đi. Tôi nhẹ nhàng xếp từng món đồ vào va ly, lấy hết đồ dùng cá nhân bỏ vào túi xách, chuẩn bị dọn đi nơi khác.
Dường như tôi chỉ là người qua đường tạm trú ở nơi này trong một thời gian ngắn. Bây giờ đã đến lúc phải ra đi mất rồi.
Lúc ấy, tôi không khỏi cảm thấy mình thật đáng thương, vô dụng như một người đàn bà khờ khạo bị bỏ rơi, tủi nhục và đáng thương làm sao.
11
Tôi không ngờ anh lại về nhà tối nay.
Tôi chưa mua thực phẩm gì cả.
Chẳng cần thiết phải nấu nướng nữa, trước đây nếu anh về, tôi thường gắng nấu vài món nhỏ, cố níu giữ chồng bằng những bữa cơm ngon.
Cơm đã chín tới.
Tôi xuống tiệm dưới nhà mua vài món ăn lạnh về.
“Ăn cơm thôi.”
Từ góc cửa sổ, anh buông quyển sách xuống và đi lại.
Những món ăn trên bàn dường như ngoài sự mong đợi của anh.
“Vì anh không báo trước sẽ về, nên ngày mai chúng ta sẽ đi làm thủ tục ly hôn, tối nay tạm ăn vậy nhé.” Tôi múc cho mình vài muỗng cơm trắng.
Người đàn ông khó tính ấy cũng ngồi xuống bàn ăn.
Hai người im lặng trong bữa ăn.
Một lúc sau, anh lên tiếng trước:
“Món ăn lạnh này mua ở đâu vậy? Vẫn khá ngon đấy.”
Anh đã dọn sạch phần cơm trắng tôi gắp cho.
12
Bữa tối qua đi trong im lặng.
Tôi rửa bát đĩa xong, dọn dẹp lại gọn gàng cả khu bếp.
Anh ngồi trên ghế ban công, hai tay chống lên tay vịn, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó.
Tôi không rõ anh đang nghĩ ngợi những gì. Với tôi, anh chỉ là ông chủ quyền lực, còn tôi chỉ là một tiếp viên hàng không bình thường. Chúng tôi hoạt động trong hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt.
Nhưng chỉ vì một thoáng gặp gỡ cách đây 7 năm, hình bóng ấy đã in sâu trong tâm trí anh, dường như không thể xóa nhòa.
Trời xui đất khiến khiến số phận đẩy đưa hai con người có địa vị chênh lệch thế này lại gặp nhau. Nhưng cuối cùng, họ cũng đánh mất tình yêu thương nhân hậu mà định mệnh đã dành cho.
Phải chăng vì anh xứng đáng có một người phụ nữ tốt hơn?
Nếu ví cuộc đời là một sợi dây ngọc, thì tôi chỉ là một viên ngọc tối tăm, tựa hồ mờ nhạt trước dáng vẻ của anh.
Sau khi dọn dẹp phòng ngủ xong, tôi tắm rửa và xách hành lý đựng đồ đạc cá nhân của mình ra.
Anh vẫn ngồi ngoài ban công, nghe điện thoại. Đôi lần anh nhìn về phía tôi.